Nữ Pháp Y Cổ Đại - 2
Chương 2: Hồn quay trở về
Một tia sét đánh lên giữa trời, Cố Bạch Vũ bật dậy từ trong cơn mê, mồ hôi chảy ròng ròng làm ướt bộ quần áo trắng được làm từ vải thô, hai tay ôm lấy chiếc chăn hơi ẩm ướt, Cố Bạch Vũ ngơ ngác nhìn khung cảnh xa lạ trước mặt.
Trước mắt có thể nhìn thấy một bộ bàn hoa cũ kĩ, phong cách cổ xưa, một bộ trà cụ tinh tế làm bằng men gốm được bày biện bên trên, ánh nến lập lòe trên giá, cửa sổ màu xám bằng giấy không che được cơn mưa tầm tã ngoài cửa sổ, hơi nước ẩm ướt xuyên qau khe cửa lọt vào căn phòng, đêm hè mà lại như trời đông giá rét.
Hình ảnh trước khi tử vong còn hiện lên rõ ràng trước mặt, nâng đôi tay mảnh khảnh lên, Cố Bạch Vũ dường như có thể chạm vào khuôn mặt đẫm nước mắt của Vương Thục Dao, nhưng giờ phút này, cô thực sự còn sống, một mình ngồi giữa đêm mưa, Cố Bạch Vũ có thể nghe thấy từng nhịp đập nơi trái tim.
Tôi...là ai?
Đây... là nơi nào?
Nhìn thoáng qua bốn phía có một chiếc gương đồng, Cố Bạch Vũ nhìn gương mặt vừa xa lạ, vừa quen thuộc của mình, trong đầu có một dòng ký ức trào dâng, cùng với ý thức hiện tại va chạm nhau, khiến cô cảm thấy đau đầu, nhịn không được liên rên rỉ thành tiếng.
" Tiểu thư, Tiểu thư...Ngươì làm sao vậy? Có phải gặp ác mộng hay không?"
Cùng với tiếng kêu dồn dập, một thân hình nhỏ nhắn đẩy cửa bước vào, trong tay bưng một chén thuốc đen không rõ là thuốc gì, ba chân bốn cẳng chạy tới trước giường của Cố Bạch Vũ.
Mắt không chớp, nhìn vào thiếu nữ bên cạnh, mắt hạnh, môi đỏ, lông mày đen mỏng, trong đầu không ngừng xuất hiện những ký ức không thuộc về mình nói cho Cố Bạch Vũ biết, thiếu nữ trước mặt tên Trà Tâm, là thị nữ thân cận bên cạnh đích nữ không được sủng ái Cố Bạch Vũ của gia tộc Cố Thị ở Giang Nam, triều Đại Hưng.
Mà lúc này Cố Bạch Vũ xác định, cô đang chiếm dụng thân thể của " Cố Bạch Vũ", những ký ức xa lạ vừa xuất hiện trong đầu cô chính là ký ức của nguyên chủ.
" Tiếu thư, Người..."
Bị ánh mắt xa lạ, lạnh lẽo của Cố Bạch Vũ nhìn chằm chắm tới mức sợ hãi, Trà Tâm đang định mở miệng nói thì bị cơn ho kịch liệt của Cố Bạch Vũ cắt đứt.
" Tiểu thư, Người mau nằm xuống đắp chăn, Người đang có bệnh, hôm nay mưa lớn như vậy, nếu lại nhiễm lạnh thì phải làm sao?" lây chăn đắp lên cho Cố Bạch Vũ, Trà Tâm lo lắng, xoay người cầm chén thuốc đưa tới trước mặt Cố Bạch Vũ, nói: " Tiểu thư, nhân lúc thuốc còn nóng Người mau uống rồi ngủ chút đi, hôm nay mưa lớn như này chúng ta chẳng thể đi đâu được"
Nhìn thứ nước đen xì mang theo cảm giác đắng chát được đưa tới trước mặt, Cố Bạch Vũ không khỏi nhíu mày.
Tuy rằng xuất thân từ gia đình có truyền thống y học, bản thân cũng là một tiến sĩ y khoa, nhưng từ nhỏ cô đã bị sợ thuốc đắng, mãi chưa thể sửa được, cũng may từ nhỏ tới lớn thân thể Cố Bạch Vũ đều khỏe mạnh, ít khi phải uống thuốc, bớt được rất nhiều phiền toái, nhưng hiện tại thân thể này thì...
Giương mắt nhìn khuôn mặt ốm yếu, tái nhợt trong gương đồng, Cố Bạch Vũ trong lòng nặng nề thở dại, đưa tay nhận lấy chén thuốc từ Trà Tâm, ngửa đầu uốt xuống, bị vị đắng nồng đậm làm sặc ho thành tiếng.
" Tiểu thư mau uống miếng nước, súc miệng sẽ không cảm thấy đắng nữa"
Nhìn Cố Bạch Vũ bị sặc mà chảy nước mắt, Trà Tâm một tay đưa cho cô cốc nước, một tay vỗ về lưng để giúp cô thuận khí, trong mắt tràn đầy đau lòng.
" Ta không sao, em không cần lo lắng như vậy" thấy Trà Tâm đau lòng, Cố Bạch Vũ lên tiếng an ủi, trong lòng lại không khỏi thở dài, ký ức của nguyên chủ cô đã nắm được hết, từng chuyện cũ, cái sinh hoạt hàng ngày, tựa như đây chính là ký ức của cô, cuộc sống của cô.
Nhà họ Cố là một trong ba đại gia tộc nổi danh ở Giang Nam, mà " Cố Bạch Vũ" là đích trưởng nữ của Cố thị, nhưng là con gái cả của Thôi thị, vợ cả nhà họ Cố, là đứa con không được sủng ái nhất. Sau khi Thôi thị qua đời, "Cố Bạch Vũ" thân thể ốm yếu bị vứt bỏ trong điền trang nhà họ Cố, bên người chỉ có Trà Tâm do thím Liễu - thị nữ của Thôi thị tỉ mỉ lựa chọn, gọi là gửi nuôi, nhưng thực chất là để tự sinh tự diệt.
Nếu không phải thím Liễu cùng Trà Tâm liều mạng che chở cho nàng, chỉ sợ " Cố Bạch Vũ" đã thành nắm đất vàng.
Nhưng chung quy vẫn là không bảo vệ được.
Đối với việc thân thể này bị mình chiếm lây, trực giác nói cho Cố Bạch Vũ biết, nguyên chủ đã " hương tiêu ngọc vẫn" ( chết)
Nhìn sang đôi mắt đầy quan tâm của Trà Tâm, Cố Bạch Vũ không biết khi nàng và thím Liễu biết được người mình cố gắng bảo vệ đã không còn thì sẽ đau lòng tới mức nào.
" Rầm- Rầm - Rầm"
Tiếng đập cửa dồn dập vang lên, tinh thần đang mơ hồ của Cố Bạch Vũ không khỏi giật mình, theo bản năng hướng mắt ra phía cửa, lại nhìn sang gương mặt hoảng sợ của Trà Tâm, còn chưa kịp hỏi, Cố Bạch Vũ liền nghe thấy tiếng ồn ào, xen lẫn tiếng ngăn cản của thím Liễu.
" Tiều Thư..."
Mắt thấy Cố Bạch Vũ xuống giường, Trà Tâm muốn khuyên can nhưng lại bị ánh mắt nghiêm nghị của Cố Bạch Vũ đánh lùi, đành vội lấy áo khoác người Cố Bạch Vũ rồi theo nàng ra ngoài.
Gió lạnh ập đến trong nháy mắt, thân thể suy nhược của Cố Bạch Vũ liền nổi lên một trận ho khan, phất tay bảo Trà Tâm đang có ý tiến lên lui ra, Cố Bạch Vũ nắm chặt tấm áo mỏng, đứng ở hành lang nhìn xuyên qua màn mưa, cô thấy một đám nam nữ trung niên mặc kiểu nông dân đứng trong viện đang nhìn chằm chằm vào mình, phảng phất như muốn xông lên xâu xé thân thể này.
Cố Bạch Vũ biết họ, trong ký ức của nguyên chủ, đây là những người do thiếp thân trong phủ phải tới kiếm chuyện, năm lần bảy lượt đánh tới, " Cố Bạch Vũ" trước kia yếu đuối, luôn để bọn họ chiếm tiện nghi.
Chẳng qua lúc này...
Cố Bạch Vũ cười lạnh.
" Tiểu thư, sao người lại ra ngoài này? Trà Tâm, ta bảo ngươi chiếu cố tiểu thư như thế nào? Không biết là thân thể tiểu thư yếu đuối, không chịu được gió lạnh hay sao? Tiểu thư, người mau về phòng đi, nơi này đã có lão nô, nhất định sẽ không có việc gì." Nghe được tiếng ho của Cố Bạch Vũ, thím Liễu xoay người, đưa Cố Bạch Vũ về phòng.
" Thím Liễu, ta không sao, ngươi không cần trách Trà Tâm" giọng nói đạm bạc, mang theo một tia nhu hòa, đối mặt với khuôn mặt lo lắng của thím Liễu, mặc dù chưa trải qua cảm giác được nàng bảo hộ, trong lòng Cố Bạch Vũ vẫn dâng lên một cảm giác ấm áp.
" Ngươi ra thật đúng lúc, bây giờ là lúc nào rồi, ngay cả tiền địa tô cũng không giao, nếu hôm nay không giao ra, đừng trách chúng ta không khách khí!" Mắt thấy thân thể ốm yếu của Cố Bạch Vũ ra khỏi cửa, nam nhân đi đầu liền gào lên, ống tay áo cũ cũng được vén lên, một bộ dạng hung ác nhìn về phía Cố Bạch Vũ.
Dáng vẻ này, từ trước tới nay đều khiến Cố Bạch Vũ hoảng sợ tới mức vành mắt phiếm hồng, lần nào cũng là gã này xách thắt lưng, đắc ý chờ người gầy yếu trước mặt lên tiếng xin khoan dung, lại không nghĩ tới lần này nhận được ánh mắt sắc bén, lạnh lẽo.
" Giao tiền địa tô? Thật nực cười!" giọng nói thong thả có lực, Cố Bạch Vũ nhìn bóng đen kia trong mắt hiện lên tia trào phúng, thanh âm đạm mạc phi thường rõ ràng trong cơn mưa, " Ta, Cố Bạch Vũ, ở tại điền trang nhà mình, tại sao phải giao tiền địa tô cho đám chó hoang không biết từ đâu xuất hiện này"
" Ngươi! Ngươi mắng ai là chó hoang?" không nghĩ tới Cố Bạch Vũ ngày thường vâng vâng dạ dạ nay bỗng dưng trở lên sắc bén, cường ngạnh, giọng nói của nam tử mặc áo xám tro đằng sau tăng thêm vài phần tức giận.
" Ai nhận thì ta mắng kẻ đó, sáng sớm tinh mơ các ngươi chạy vào sân nhà người khác cãi cọ ầm ĩ, không gọi là chó điên thì gọi là cái gì?" Thanh âm không mặn, không nhạt, Cố Bạch Vũ liếc mắt về phía nam tử áo xam, khiến hắn sinh ra cảm giác sợ hãi.
Nhưng hình ảnh ngày thường vẫn còn ảnh hường, vì thế theo bản năng, tên áo xám vẫn to giọng nói: " Ít nói nhảm, rốt cuộc ngươi giao hay không giao? Nếu không ra chúng ta sẽ không khách khí"
" Không giao, hôm nay ta muốn xem xem các ngươi không khách khí thì sẽ làm gì?" Cố Bạch Vũ lãnh đạm nói, ánh mắt sắc bén liếc quá một lượt những kẻ đang đứng trong sân, vài kẻ gan nhỏ không tự giác mà lùi về phía sau.
" Như thế nào là không khách khí? Hôm nay ta sẽ cho cô nương nhà ngươi mở rộng tầm mắt, xem thế nào là không khách khí" Dường như bị ánh mắt của Cố Bạch Vũ làm cho sợ hãi, lại muốn đánh đòn phủ đầu để che giấu nội tâm sợ hãi, người đàn bà đứng gần Cố Bạch Vũ miệng nói, tay giơ ra nắm lấy tay áo của Cố Bạch Vũ.
" Chát!"
Một âm thanh giòn vang cắt đứt tiếng ồn ào trong viện, mọi người há hốc mồm nhìn về phía người đàn bà xông lên nắm tay áo Cố Bạch Vũ tay đang che nửa bên má, vẻ mặt khó tin nhìn về Cố Bạch Vũ đang cười lạnh, thu hồi lại tay áo, vết máu trên môi chậm rãi chảy xuống, tiếng sấm ầm ầm trong cơn mưa vang lên đột ngột mà quỷ dị.
" Ngươi...Ngươi dám...dám đánh ta?"
Sau một lúc lâu, người đàn bà kia mới nói ra được một câu nói run rẩy, nâng tay phải chỉ về phía Cố Bạch Vũ, thân hình vô thức lùi về phía sau
" Chát!"
Lại một cái tát vang dội, chẳng qua lúc này người ra tay là Trà Tâm"
Nhận xét
Đăng nhận xét